user login dang ky moi
CON NGƯỜI VÀ QUẢ ĐẤT
02.01.2008 08:09

Xem hình
Qủa đất – hành tinh xanh
Quay vòng quay sự sống
Con người tìm ra lửa
Cháy lên thành văn minh...

Miệng thốt ra lời nói

Chữ viết tượng hình ghi

Tứ chi đào tri thức

Đầu óc khạc tư duy

Tụ họp thành cộng đồng

Chuyển hang sang nhà cửa

Tạo quy ước lưu truyền

Và dựng nên Nhà nước...

 

Ban đầu chữ viết tay

Tri thức truyền nhỏ giọt

Khi máy in ra đời

Thành dòng kênh cuộn chảy

Đến thời in-tơ-nét

Trào dâng như đại dương

Hoà muôn sông suối lại

Nối dài các giác quan…

 

Người xây những làng quê

Vươn lên thành đô thị

Nhân tạo hoá thiên nhiên

Nặn ra bao máy móc

Dựng nên những kỳ quan…

Đi sâu trong lòng đất

Xuống tận đáy đại dương

Lên gặp những vì sao

Big bang thành vũ trụ

Nguyên tử vỡ tan rồi

ADN xoắn kép

Mạng toàn cầu lên ngôi…

 

* * *

 

Gần như ai cũng biết

Tự bao giờ, vì sao

Qủa đất thành chiến trường

Trong quãng đời nhân loại

Tiến hành bao chiến tranh

Để chia nguồn của cải

Thống trị cõi thế gian

Tan hoang các gia đình

Nhấn chìm bao thế hệ

Lòng quặn đau chia cắt

Kẻ ở người ra đi

Ranh giới giữa sống chết

Chưa nói đủ câu thề

Nuôi con trong thù hận

Khôn lớn bằng hoài nghi

Gọi tên nhau cừu địch

Giáo mác và súng trường

Máy bay và tên lửa

Bom nguyên tử – hạn nhân

Vũ khí sinh – hoá học

Máu chảy người sinh ly

Hồn lìa rời khỏi xác

Vòng nguyệt quế tanh lì

Ngạo nghễ và vô tâm

Trên đầu người chiến thắng

Như không còn lựa chọn

Mà bắt buộc phải làm

Giương ngọn cờ chính nghĩa

Chiến đấu cho hoà bình...

 

Chà đạp lên quyền sống

Quyền tự do mưu sinh

Quyền mưu cầu hạnh phúc

Là “khai hoá văn minh” (!?)

 

Thế gian là thế tục

Thế tục vinh và nhục

Quyền lực và giàu sang

Ái tình và danh dự

Đàn ông và đàn bà

Nhắc nhở nhau đạo đức

Trong chiến tranh – hoà bình…

* * *

 

Quả đất này đang cháy

Nước đóng băng tan chảy

Sự sống trong tay người

Hành tinh thành cỗ máy…

 

Chúng ta ngốn tất cả

Mặt đất và bầu trời

Biển khơi và rừng núi

Nước mặn và nước ngọt

Khoáng sản, động – thực vật

Ẩn thiên và lộ thiên

Sửa đổi luật tự nhiên

Tiêu dùng vô tội vạ

Thực dụng và lãng phí

Khí hậu biến đổi nhiều

Nhiệt độ đang tăng lên

Đất đai dần thoái hoá

Tầng ô-zôn rách thủng

Sinh thái mất cân bằng

Môi trường đầy ô nhiễm…

 

Chim bay liền lạc cánh

Cá bơi lội ngược dòng

Cỏ cây thay màu lá

Muông thú đổi màu da

Sóng xô bão lũ về

Vi trùng và vi khuẩn

Gây dịch bệnh nặng nề…

 

* * *

 

Một hôm vừa tỉnh giấc

Thấy quả đất chao nghiêng

Theo số phận con người

Một phần tư nhân loại

Sống không có ngày mai…

 

Chị áo dài lướt web

Em mảnh vải chữ mù

Đồ ăn bạn bỏ đi

Khi tôi đành nhịn đói

Bạn tiến lên cung trăng

Tôi lạc vào ngõ cụt

Tổ ấm em ổ chuột

Tổ ấm anh lâu đài

Người quanh năm vất vả

Ai nhàn hạ nghỉ ngơi

Cô chân lấm tay bùn

Nàng búp hồng tỉa tót

Ngài hắt hơi vào viện

Kẻ vỡ bụng nằm nhà

Đấng ngồi trên pháp luật

Hắn phải vào xà lim…

 

Tự do và bình đẳng

Công lý với công bằng

Thầm thì như câu chuyện

Của loài người văn minh…

 

* * *

 

Bắc thang thời công nghệ

Lên chuyến xe toàn cầu

Cái nào vật tự nó

Cái nào vật cho ta (1)

Tất cả đều tương đối (2)

Con người là thước đo (3)

Hãy nhận thức chính mình (4)

Tư duy là tồn tại (5)

Tri thức là sức mạnh (6)

Hạnh phúc là đấu tranh

Phải cải tạo thế giới… (7)

 

Tánh Linh, Thứ Hai – 31.12.2007

 



(1) Immanuel Kant (Triết gia Đức)

(2) Albert Einstien (Nhà bác học gốc Do Thái)

(3) Protagoras (Triết gia Hy Lạp)

(4) Socrates (Triết gia Hy Lạp)

(5) René Decartes (Triết gia Pháp)

(6) Francis Bacon (Triết gia Anh)

(7) Karl Marx (Triết gia Đức)

(Theo http://blogtiengviet.net/HOIVANKHOA)



Gửi qua YM

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email




Những bản tin khác:



 Lịch vạn sự 
Tháng
Năm 

Danh ngôn:
Ở đời có 3 điều đáng tiếc: Một là việc hôm nay bỏ qua, Hai là đời này chẳng học, Ba là thân này lỡ hư
Chu Hi
 Đăng nhập gởi bài viết 
Bí danh
Mật khẩu
Mã kiểm traMã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra
Ghi nhớ
 Kiến thức nhà nông 
 Danh ngôn 
Sự xa cách làm phôi pha tình yêu hời hợi và làm thắm đợm thêm tình yêu nồng cháy, như cơn gió thổi tắt ngọn nến nhỏ và làm bùng cháy lên đống lửa lớn.
La Rochefoucauld
 Bài viết nổi bật