BÓNG THA NHÂN
22.12.2007 23:51
Sẽ nợ mặt trời cả những lần không nắng Nếu ngồi trong bóng mát, dưới dù ô… Sẽ nợ mặt trăng màu trắng đến vô ngần Nếu chỉ tìm vệt đen để vẽ thành cây đa, chú cuội…
Sẽ nợ ban ngày nếu không nhìn thấy được Ánh sáng hân hoan, rực rỡ, muôn màu… Sẽ nợ màn đêm – cái phần tăm tối thật Nếu vô duyên đốt đuốc, rọi đèn… Hiện tại sẽ nợ quá khứ và tương lai Nếu cứ loay hoay vay xong lại mượn Sẽ mắc nợ cả những người đã chết Nếu mải ngắm xem vì sao lấp lánh, ảo huyền… (*) Ôi! Cái nợ của NGƯỜI nghe sao quá nặng Mà nhẹ tênh – tếch – tệch – tềnh – tênh! (*) Ánh sáng của những vì sao khi truyền đến để ta nhìn thấy, là thứ ánh sáng đã toả ra từ nó cách thời điểm mà chúng ta nhìn thấy rất nhiều năm (bầu trời sao chỉ là hình ảnh “quá khứ” của những vì sao). Đêm Thứ Bảy – 22.12.2007
Hoivankhoa (Theo SNCMNDT) |