CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM
05.12.2007 23:12
 |
|
Nửa đêm có người gọi dậy. Tôi chưa kịp bực mình thì đã phải quên đi vì trông hắn dữ tợn quá. - Anh nhường cho tôi một chỗ. Hắn nói. Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Hắn hút thuốc hầu như liên tục. Điều này làm tôi khó chịu. Bộ ria mép xồm xoàm như đám cỏ rậm đen tạo cho hắn một vẻ phong lưu khiến người khác phải e ngại.
- Anh cứ ngủ tiếp đi. Hắn bảo.
- Tôi tỉnh như sáo ấy.
Tôi đáp, với tâm lý “đề phòng”. Đoạn hắn quay sang:
- Anh hút thuốc không?
- Không! Cảm ơn!
Hắn bắt đầu gợi chuyện. Con tàu chạy nhanh. Nhìn qua ô cửa thấy cánh đồng mênh mông, mèn đêm lờ mờ xam xám rồi rõ dần như thể trời đang sáng.
- Trăng đẹp quá!
Hắn khen. Rõ ràng là hắn không thể nhìn thấy trăng, vì chính tôi ngồi bên cửa sổ cũng không thể nhìn thấy, trừ phi ló đầu ra.
- Tôi không hiểu anh nói gì. Tôi hoài nghi.
- Tôi nghĩ rằng trăng đêm nay rất đẹp, treo giữa bầu trời và rất sáng!
Tôi không nói gì thêm.
Hắn cao hứng đọc:
… Người bên sông, ai kẻ đầu tiên thấy trăng
Trăng trên sông, năm nào đầu tiên rọi xuống người…
Chẳng biết trăng trên sông chiếu sáng những ai
Chỉ thấy sông dài đưa dòng nước chảy…
Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ?
Người nơi nao trên lầu trăng sáng đương tương tư?...
Ôi những câu thơ Đường tuyệt diệu rót vào lòng tôi, vọng lại mối tình đầu. Cũng đêm thơ, trăng thơ, sông thơ, tình thơ….
Đó là một đêm trời đầy sao và những làn gió nhẹ, tôi cùng nàng đi ra bờ sông nhỏ gần nhà. Đêm miền quê vắng lặng. Nàng có vẻ sợ sệt chuyện ma quỷ, vì hồi nhỏ thường nghe kể về những con yêu tinh ngụp lặn ở dưới sông này. Đầu tiên nàng đi sau tôi, cố giữ một khoảng cách nhất định. Tôi biết, nên càng đi nhanh thêm, tuy thỉnh thoảng có đứng lại chờ… Mỗi lần như thế nàng lại nói “Sao anh không đi”. Tình cảm ngây thơ thuở ấy thật lạ lùng, yêu mến nhau nhưng chưa một lần dám cầm tay nhau. Đây là lần đầu tiên chúng tôi “vượt rào” để tìm đến “thế giới của hai người”. Ấy vậy mà cũng không dám “sánh vai”. Lần này thì tôi nói “Chúng mình sắp đến bờ sông rồi. Em không sợ ma à?”. Bất chợt nàng sững lại, kêu lên và chạy đến ôm chầm lấy tôi. Tôi đã đánh thức cái điều mà nàng lo sợ. Nhờ đó mà nàng ngoan ngoãn cầm tay tôi, đi sát bên tôi…
Ngồi bên sông, cả hai chúng tôi cùng im lặng. Dòng sông mùa cạn nước, nổi lên những cồn cát đẹp. Phía bờ bên kia có ngôi nhà nhỏ còn mở toang cánh cửa, ánh điện hắt ra, vọng lại những bản nhạc êm đềm. Không gian mênh mông huyền ảo, vương đầy ánh trăng và những làn gió nhẹ. Tôi nắm tay nàng. Nàng nhìn lên bầu trời đêm tràn đầy ánh sáng của trăng sao, mơ màng, quyến rũ. Chúng tôi nhìn nhau, không nói… Rồi cùng phá lên cười và đặt lưng lên thảm cỏ nằm ngắm trăng, sao mà nghe lòng mình thổn thức.
Tôi đã đọc cho nàng nghe những câu thơ hay nhất như hắn vừa đọc. Tại sao hắn biết những câu trong bài “Đêm hoa đăng trên sông” của tác giả Trương Nhược Hư đời Đường? Chẳng lẽ đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Chợt tôi giật mình. Hắn vỗ vai tôi, lắc cái đầu và nhếch môi cười, hỏi:
- Anh đang nghĩ gì vậy?
Tôi lắc đầu, rồi cũng cười kiểu như hắn.
Hắn có thái độ thân thiện lạ thường. Tôi đã quên sự e ngại ban đầu. Trên chuyến tàu ấy hắn quan tâm đến tôi, chăm sóc cho tôi. Sao hắn lại tốt thế? Hay còn có “âm mưu” gì khác? Kể ra, trong mỗi cuộc hành trình, gặp một người bạn đường như hắn cũng sẽ là may mắn cho bất cứ ai, trừ phi… Có lẽ hắn là một người tốt, nhưng tôi vẫn còn hoài nghi, vì chưa biết tên.
Khoảng hơn hai tiếng nữa chúng tôi đến Hà Nội. Lúc này gần Tết, Hà Nội đã vào mùa đông, tiết trời giá rét. Thấy tôi không có áo len, hắn cho tôi mượn một cái.
- Anh nhiều thế ư? Tôi hỏi.
- Vợ tôi đan đấy mà. Cô ấy rất khéo, lại xinh đẹp nữa.
Hắn tự hào cho tôi biết về người vợ trẻ, đồng thời mời tôi đến nhà chơi, kết giao tình bạn. Tôi bắt đầu quý mến và không muốn khước từ một người như hắn.
Xuống ga Hà Nội, bầu trời dan díu khí lạnh, hơi thở khói bay. Hít mạnh một cái, nhìn ngắm không gian, xem ra cũng nên thơ, là lạ, hay hay. Trên đường phố, mọi người đi lại đông đúc, tay xỏ vào túi áo hay túi quần, trên đầu lởn vởn sương khói mong manh…
- Kìa, vợ tôi đằng kia, đang đi ra đón chúng ta!
Hắn nói như muốn reo lên. Tôi trông thấy thấp thoáng người thiếu phụ trẻ, dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển, rạng rỡ nụ cười từ xa. Khoảng cách ngắn dần, càng gần càng cảm giác thân quen lạ thường, khiến tôi không chợp mắt. Trong khoảnh khắc, chợt nhoà đi trước mặt. Tôi tự nhủ “Là nàng ư?”… “Phải nàng không?”, “Đúng là nàng!”, “Sao lại là nàng?”… Vừa hay nụ cười trên khuôn mặt rạng rỡ đến gần chúng tôi sững sờ tự bao giờ.
Dù trời mùa đông nhưng lúc này như không phải mùa đông. Buổi chiều còn mà như không phải là chiều. Dường như anh trăng non đã hiện lên cuối trời với vài ngôi sao mọc sớm, gợn lên chút ánh sáng ảo huyền soi vào làn sương khói như ký ức cuộc đời còn le lói chợt loé lên không bao giờ tắt. Lại như đang nghe văng vẳng vần thơ hắn đọc trên tàu dưới đêm trăng, lời thơ da diết, mà vốn trước đây tôi dành tặng riêng cho nàng.
Người tình chia xa, nay gặp lại, là vợ của “người bạn cô hồn”. Quả đất tròn là thế, mà đời người ly biệt có ngày gặp lại, ngỡ ngàng. Cái gì đã đến thì không thể mất đi trong mỗi con người, nhưng chỉ còn là “kỷ niệm”. Tôi chưa hề nghĩ đến mối tình đầu hay tình cuối, mà chỉ tin rằng tình yêu luôn luôn và bao giờ cũng là thứ tình đầu tiên và cũng là thứ tình cuối cùng khi người ta có được, quên đi hoặc đánh mất – dù vô tình hay hữu ý./.
(HỘI VĂN KHOA – Mùa đông 1996)
HỘI VĂN KHOA (Theo Hoivankhoa - SNCMNDT) |