Những cánh thiệp màu hồng
05.07.2007 12:29
“Người đàn ông của tôi phải là người hơn tôi một cái đầu,” chị thường bảo thế. Trời trở gió, thứ gió bấc hiu hiu se lạnh. Chẳng hiểu sao chị ác cảm với những cơn gió kiểu này. Ngoài cửa sổ, những cuộn mây màu xám cứ lơ lửng với nhiều hình thù kì lạ, khi thì một chú chó, lúc như một chú voi. Và kìa, chị cau mặt, hình như đám mây có hình một đôi tình nhân đang âu yếm. Chị dụi mắt. Không.
Chắc là ảo giác. Chị cúi xuống xấp bài kiểm tra đang chấm dở, nhưng không tài nào tập trung được, những con chữ cứ nhảy múa trước mắt. Tiếng xe, tiếng người… những âm thanh hỗn tạp ngoài lộ đập vào tai. Chị ngẩng lên. Lướt qua trong mắt chị là hình ảnh cô gái ngồi sau xe, tay ôm cứng eo chàng trai. Chị đứng dậy. Sầm. Cánh cửa sập lại. “Gì thế con?” Mẹ chị hớt hải leo lên gác. “Không có gì mẹ ạ. Bụi quá nên con đóng bớt cửa cho đỡ ô nhiễm!” “Thế mà mẹ cứ tưởng…” Mẹ chị quay đi, miệng càu nhàu. Chợt nhớ ra điều gì, bà xoay lưng. “Hồi sáng thằng Hưng có ghé đây.” “Ảnh ghé chơi hay có chuyện gì hả mẹ?” Mắt chị như sáng hơn. “Nó gởi quà cho con. Mẹ để trong tủ sách của con ấy.” Chị bật dậy như cái lò xo, lướt đến tủ sách. Quà của Hưng được gói cẩn thận. Trên gói quà không dán bông hồng bằng giấy kiếng màu đỏ như ngày xưa. Những ngón tay trắng bợt vội vã lần mở. Chỉ là một cuốn sách. Tên cuốn sách là Tâm lí người đang yêu. Chỉ thế thôi sao? Chị lật vội trang bìa. Những con chữ quen thuộc chị đã đọc không biết bao lần, vẫn lối viết nắn nót. “Thân tặng Thanh. Chúc Thanh sớm tìm được người trong mộng!” Một cánh thiệp rơi ra. Cánh thiệp có màu hồng. Mắt chị tối hẳn đi. Cánh thiệp trên tay chị rung rung. Thiệp của Hưng! 2. Chàng trai đứng tần ngần trước cánh cửa khép hờ, nửa đưa tay muốn gõ, nửa dợm bước chân đi. Rồi như thu hết can đảm, chàng gõ, những âm thanh cộc, cộc nghe chỉ khe khẽ nhưng với chàng mới vang làm sao. “Ai đấy?” Giọng trong trẻo của cô gái từ bên trong vọng ra. Chàng trai khẽ khàng: “Hưng… Hưng đây mà!”. Vẫn giọng nói trong trẻo:“Chuyện gì vậy, Hưng?”. Chàng trai lúng búng: “Hưng… trả Thanh cuốn tập”. “Chờ Thanh tí…” Âm thanh trong phòng vọng ra loạt soạt, rồi tiếng cô gái: “Hưng vào đi!”. Chàng trai nhẹ nhàng đẩy cửa. Căn phòng hai giường hơi bừa bộn. Chiếc bàn học nơi góc phòng chất đầy sách vở, dưới chân bàn là giỏ rác bằng nhựa đầy giấy vụn. Thanh kéo ghế mời chàng trai rồi giải thích: “Chiều nay Hương có sô dạy kèm, một mình hơi buồn nên Thanh khép cửa tụng cuốn truyện Hưng đưa”. Đặt cuốn tập lên bàn, chàng trai dè dặt: “Thanh đọc xong chưa?”. Cô gái cười:“Ừa… Cũng gần xong”. Chàng trai ấp úng, mặt đỏ đến mang tai: “Thanh… Thanh có thấy gì… trong ấy không?”. Cô gái tỉnh bơ: “Chẳng thấy gì cả!”. Chàng trai ngẩn ra. Chàng hết nhìn những cuốn sách trên bàn đến nhìn đôi mắt trong veo trên khuôn mặt trắng trẻo của cô gái. Trong mắt chàng ẩn hiện khá nhiều dấu hỏi. Sự im lặng kéo dài, rồi với vẻ mặt ‘ngây thơ’, cô gái lên tiếng: “Hưng trông lạ lắm, có chuyện gì à?”. “À… Không!” Chàng lúng túng cúi đầu nhìn xuống thềm nhà. Rồi nhìn giỏ rác. Tia mắt chàng chạm phải mớ giấy vụn. Nhúm giấy trông quen thuộc làm sao, loại giấy thơm chàng đã lựa cẩn thận ở quầy sách, trên ấy có những dòng chữ yêu thương chàng đã thức nhiều đêm để nắn nót! 3. Chị trở mình. Hình như chiếc gối hơi cứng. Chị nhỏm dậy lật mặt gối rồi nằm xuống. Nhắm mắt, chị kéo chăn lên tận cằm rồi đếm từ một đến mười… hai mươi… một trăm. Đầu óc vẫn tỉnh rụi. Đêm yên tĩnh. Tiếng con thạch sùng tặc lưỡi, tiếng chuột gặm trong xó tủ rõ mồn một. Chị ngồi dậy trở đầu nằm. Tiếng ngáy của mẹ đều đều vọng đến. Tuổi già vẫn ngủ tốt đấy thôi! Chị lại trở mình, cảm thấy xấu hổ với ý nghĩ ghen tị vừa thoáng qua. Chị ngồi dậy bật công tắc nơi đầu giường. Xỏ chân vào đôi dép lê, chị đi lục tủ thuốc gia đình để tìm vài viên thuốc nhỏ xíu màu hồng. Nuốt mấy viên thuốc đắng nghét, chị đến bàn trang điểm. Trong gương là đôi mắt thâm quầng, trũng sâu. Vầng trán dường như đã có hai vết nhăn nhờ nhờ. Đặt gương xuống chị thở hắt ra. Dưới đế chiếc gương là cánh thiệp. Cánh thiệp có màu hồng. Chị gạt đế gương, cánh thiệp trượt ra. Kì lạ. Cánh thiệp đang biến màu. Nó có màu xám ngoét. Có lẽ do mắt chị yếu. Chị lẩm bẩm, “thế mà cũng nói yêu ta!” Chị cầm lên toan xé nát, nhưng kìa, trên nền cánh thiệp như có hình của một người, hình của Quyền. Miệng chị há hốc, mắt muốn mở to để nhìn cho rõ nhưng bất lực, mí mắt như có ai đó kéo sụp xuống, đầu nặng trĩu. Thuốc bắt đầu có tác dụng. Chị lảo đảo về giường, tay vẫn cầm cánh thiệp. 4. Mưa. Mưa dầm dề trên mặt, trên tóc Quyền. Áo quần anh ướt sũng, bết vào da. Anh vẫn đứng bất động dưới ánh đèn đường vàng vọt nhìn lên cửa sổ phòng chị. Dường như anh muốn thi gan cùng mưa, cùng gió, hay anh muốn mượn sức mạnh của gió, của mưa để làm mềm đi trái tim bằng đá của chị. Trong khung cửa, chị nhìn ra. “Anh ấy khá thông minh. Anh ấy đúng là cây tùng, cây bách để nương tựa. Nhưng…” Chị lắc đầu thở dài. Cuối cùng cánh cổng cũng xịch mở. Chị mang áo mưa chạy ra. “Quyền về đi. Đứng lâu sẽ cảm lạnh đấy!” Chị nhìn anh lạnh lẽo. “Nhưng em phải đồng ý lấy anh…” Chị cắt ngang, “không thể được. Quyền nhỏ hơn tôi đến năm tuổi. Năm tuổi, Quyền hiểu không? Người thân của Quyền sẽ nói sao? Mọi người sẽ nói sao?”. “Anh mặc kệ mọi người. Anh chỉ biết anh yêu em. Anh muốn cưới em làm vợ, vậy thôi!”. Anh kiên quyết, giọng rắn rỏi. “Không, không thể được, Quyền ạ,” giọng chị kiên quyết không kém, “mười năm, hai mươi năm nữa, tôi sẽ già đi, còn Quyền lúc đó ư…”. “Lúc đó anh vẫn yêu em như bây giờ. Tình yêu đó sẽ không thay đổi”. Anh nhào đến toan ôm chị vào lòng. Chị xô anh ra, giọng nghiêm khắc. “Điều đó là không tưởng. Quyền nên tự trọng!” Nói vừa dứt tiếng, cánh cổng sập lại. Chị bước như chạy. 5. Hàng chữ chạy lạo xạo trên bảng đen. Viết chưa xong tiêu đề bài giảng, mắt chị bỗng tối sầm, viên phấn rơi xuống nền gạch khô khốc. Chị khuỵu xuống. Đám học trò nhốn nháo. Cậu lớp trưởng chạy lên bảng vực chị dậy, dìu đến phòng Ban giám hiệu. Rồi chị được đồng nghiệp đưa đến trạm y tế. Kiểm tra huyết áp, ông bác sĩ trưởng trạm cau mặt. Một chai nước gắn nơi đầu giường nối vào cánh tay trắng nhợt của chị bằng ống dây và kim tiêm. Cậu lớp trưởng đứng cạnh, tay xách cặp, tay cầm giáo án. Cậu lúng túng: “Em không mở được khóa để cho cuốn tập này vào”. “Đưa cho cô…” Giọng chị yếu ớt. Cánh tay không vướng víu dây nhợ của chị lần từng khứt trên khóa số. Nắp cặp bật mở, vài cuốn tập trong cặp vuột ra nệm giường. Lẫn trong những cuốn tập là cánh thiệp, cánh thiệp có màu hồng. Ngày hôn lễ được cử hành của Luân, chủ nhân chiếc thiệp, là hôm nay! 6. Quán khá vắng. Giờ này đang là giờ nghỉ trưa. Chị ngồi lặng lẽ, dáng thu gọn với cùi tay chống lên gối, mắt nhìn chăm chú đám rễ sần sùi, chằng chịt của cây si già đang tỏa bóng xuống những chiếc bàn. Luân cầm thìa khuấy khuấy ly cam vắt của chị, giọng van vỉ: “Em nghĩ lại đi. Tụi mình vẫn còn yêu nhau mà!”. Chị thản nhiên, giọng khinh khỉnh: “Còn yêu nhau? Còn yêu tôi mà anh đưa cô ấy đi Vũng Tàu hóng gió. Hai người qua đêm ở đâu? Khách sạn à?”. “Anh thừa nhận có chuyện ấy, nhưng đó chỉ vì công việc”. “Công việc! Với cô nào anh cũng có công việc…” Chị dài giọng. “Nhưng tụi mình đã thưa chuyện với cha mẹ hai bên. Anh cũng đã đi trà!”. “Tôi sẽ trả lại cho anh không thiếu thứ gì!” chị nói một cách dửng dưng. “Ý anh không phải thế! Anh chỉ muốn em nghĩ lại”. “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, Tụi mình làm bạn sẽ hay hơn.” Giọng chị nhỏ nhưng sắc lạnh. “Thôi được. Tất cả là lỗi ở anh. Nếu em đã kiên quyết như thế thì anh đành chịu, nhưng anh luôn mong em nghĩ lại”. “Gặp hôm nay tôi chỉ muốn nói với anh chuyện này. Giờ mình về thôi.” Chị đứng lên. “Ngồi thêm tí nữa đi em!” Anh ngước lên, khẩn khoản nói. “Tôi thấy mệt, cần về để nghỉ!” Anh ủ rũ đứng lên. Đưa chị về đến nhà, anh đứng lặng nhìn cánh cổng quen thuộc đang khép lại một tiếng cạch khô khốc. Từ nay cánh cổng ấy không còn thân thiện với anh nữa. 7. “Chữ em xấu quá, viết thiệp khó coi lắm. Chị viết giùm em đi.” Cậu em đẩy cả đống thiệp trên bàn về phía chị. “Cậu lười quá, đám cưới mình có mấy cái thiệp cũng không muốn viết!” Chị cười, mắng yêu. Cậu em cười hì hì: “Không phải em lười, tại chữ em như gà bới còn chữ chị vẫn luôn viết giấy khen cho trường nên em mới nhờ chứ bộ!”. “Đừng có nịnh nữa ông tướng. Đưa danh sách khách mời đây chị viết cho”. Chỉ chờ có thế, nhanh như sóc cậu em ấn danh sách khách mời và cây bút vào tay chị. Chị ngồi nắn nót tên từng vị khách. Cậu em lom khom sau lưng chị, chắc lưỡi: “Chữ chị đẹp thật, đẹp như người chị ấy!”. Chị cười buồn: “Em cứ chọc hoài, chị mà đẹp với ai?”. “Chị cứ nói vậy…” Cậu em cười hềnh hệch, “hồi sáng mẹ nói với bác Tư chuyện của chị đấy”. “Mẹ nói sao?” “Mẹ bảo lo đám cưới em xong là khoẻ một nửa, chỉ còn chị, bác ấy coi có đám nào được giới thiệu giùm kẻo chị làm “bà cô” mất”. Cây viết đang múa trên chiếc thiệp bỗng khựng lại. Chị lặng người đi. Cậu em lo lắng: “Chị sao vậy? Em nói gì hổng phải hả?”. “À… Không, không!” Chị lúng túng. “Chị hơi chóng mặt, hoa mắt thôi!” “Chị bệnh hả?” Cậu em vội xoay người chị rồi nhìn sâu vào đôi mắt một thời đã hớp hồn bao chàng trai. Đôi mắt ấy đang được giăng bởi một làn sương mỏng. Gió bấc lại về. Gió thông thốc qua mái nhà. Gió rên rỉ trên tàn cây mận bên thềm sân. Nửa đêm về sáng, nhiệt độ xuống thấp, chị trở mình quờ tay qua chiếc gối ôm. Chiếc gối lạnh như đá. Tay chị trượt khỏi chiếc gối, miệng ú ớ: “Anh ấy… phải hơn tôi một cái đầu!”./.
NGUYỄN THANH CAO (Theo BLOG MÂY NGÀN) |