Giới thiệu bài thơ “Gặp em” của Dương Ngọc Việt
03.08.2006 21:15
Gặp em” là một trong những bài thơ mới nhất của Dương Ngọc Việt nhân dịp anh về thăm lại quê xưa sau mười mấy năm xa cách. Mừng mừng, tủi tủi tình cờ gặp lại người xưa khi “hai mái đầu điểm bạc”. Trân trọng tình thơ của anh, website Tánh Linh xin giới thiệu bài thơ và đôi nét về tác giả:
Dương Ngọc Việt sinh tại làng Kỳ Thọ, xã Hành Đức, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi - nơi Đình Cương cao vút nghiêng mình soi bóng Gò Giang, nơi mà đến sỏi đá khô cằn cũng phải gồng mình chống chọi với can qua binh lửa đạn xới bom cày. Thế mà lạ thay, mảnh đất ấy lại là nơi mà thơ - nhạc tương sinh, cảnh - tình hoà quyện, để rồi qua con mắt ít nhiều bi cảm của thi nhân mà cất lên thành những vần thơ xao xuyến lòng người. Từ những buổi ấu thơ nằm trong nôi nghe tiếng mẹ à ơi ru giấc, rồi lớn lên trong giọng hò man mác nước Gò Giang, Dương Ngọc Việt đã sớm cảm, sớm “lặm” vào mình cái nghiệp thi nhân, để rồi bao năm qua trên bước đường lưu lạc, dù cơm áo không đùa nhưng anh vẫn trọn tình chung thủy với nàng thơ. Mỗi vần thơ của Dương Ngọc Việt như một giá trị trả về của nghĩa ân trưởng dưỡng, của tình yêu thương đằm thắm với đất mẹ miền Trung và tình yêu đôi lứa - hồn thơ của muôn đời … Và dù ngọt dù chua vẫn ăn khế trả vàng. Bằng trái tim nồng ấm tình người, bằng một bút pháp thơ nhuần nhị và tinh tế, mỗi vần thơ của Dương Ngọc Việt là sự hoà quyện giữa cảm xúc nhạy bén và ngôn từ linh hoạt, tạo nên sự lôi cuốn và có sức lay động mạnh mẽ. Dù cũng còn những hạn chế nhất định, nhưng thơ Dương Ngọc Việt vẫn thật sự chinh phục được tình cảm của số đông công chúng. Bằng sự đồng cảm và yêu mến, chúng tôi xin giới thiệu bài thơ mới của anh cùng công chúng yêu thơ trên Tánh Linh Ngày nay. Gặp em Tặng Tạ Thị Minh Tâm Em từ Ban Mê xuống Anh ở Bình Thuận ra Gặp quê nhà Quảng Ngãi Hai mái đầu sương pha. Em buồn buồn tủi tủi Tâm sự sống quê xa Anh thấy đời bỗng nặng Nghe lòng mình xót xa. Thương nhau từ thơ ấu Nghịch cảnh quá bẽ bàng Hai phương trời cách trở Hai nỗi buồn lang thang. Ra hái trầu cho mẹ Nhắc nhở kỷ niệm xưa Em nói: thôi đừng gợi Đời chúng mình gió mưa. Em mời anh dùng bữa Anh không dám chối từ Ngoài vườn chim kêu ngủ Thương em đến ngàn thu!... (Quảng Ngãi, 30/2 Ất Dậu)
(Theo TLNN) |