Học sinh nông thôn thiếu sân chơi trong những ngày hè
04.08.2006 02:44
 |
| Câu cá - niềm vui trẻ em nông thôn |
Khi còn đi học, các em học sinh thường mong cho mau đến hè để được vui chơi giải trí sau một thời gian dài miệt mài học tập. Thế nhưng không phải học sinh nơi nào cũng có điều kiện được vui chơi giải trí như nhau.
Ở thành phố, học sinh có nhiều điều kiện hơn, được tham gia sinh hoạt vui chơi lành mạnh, được đến các câu lạc bộ, nhà thiếu nhi, các tụ điểm văn hóa, sân chơi thể thao, được tham gia học vi tính, nhạc họa, học múa, thể dục nhịp điệu, võ cổ truyền, được xem xi-nê, ca kịch, múa rối, tham gia các hoạt động giao lưu vui vẻ và bổ ích. Không giống như học sinh ở đô thị, học sinh nông thôn trong mùa hè hầu như không có điều kiện để được vui chơi giải trí, không có điều kiện để trau dồi năng lực thẩm mỹ, năng lực hòa nhập với tập thể và bồi dưỡng năng khiếu bản thân như học sinh thành phố. Mùa hè ở nông thôn gắn liền với mùa sản xuất nông nghiệp, nên nghỉ hè cũng là dịp các em có hoàn cảnh gia đình khó khăn phụ giúp cha mẹ làm đủ các thứ việc trong nhà, ngoài đồng trong khả năng của các em. Một số gia đình khá giả thì cha mẹ có quan tâm lo con mình rong chơi hư hỏng nên bằng mọi cách tìm thầy cho các em học thêm, vừa giúp các em củng cố kiến thức, vừa khỏi bận tâm lo lắng vì đã có các thầy vừa dạy, vừa trông giữ hộ. Một số em có tính hiếu động không chịu ở nhà để giúp cha mẹ mà tụ tập rủ nhau tắm sông câu cá, lội ruộng bắt cua, lên đồng bắt dế hoặc chơi bi da, điện tử, đánh bài… thậm chí tập tành làm người lớn thường xuyên la cà ngoài quán, uống cà phê, hút thuốc, uống rượu bia rất dễ dẫn đến tệ nạn xã hội. Ba tháng hè là thời gian nghỉ học khá dài, nếu như cha mẹ buông lỏng, để các em tự do tham gia những trò chơi vô bổ như vậy thì thật nguy hiểm, ảnh hưởng đến sức khỏe và sự hình thành nhân cách của các em.Nguyên nhân có nhiều nhưng cơ bản là các cấp lãnh đạo ở đây ít quan tâm đến việc tổ chức vui chơi cho các em. Nếu có thì cũng chỉ đạo rất chung chung, hình thức, nội dung, trách nhiệm, cơ chế phối hợp thực hiện của từng tổ chức không rõ nên việc chỉ đạo cũng bị vô hiệu. Đoàn thanh niên cấp xã, thôn và nhà trường thì thả nổi, không tổ chức tập hợp các em để sinh hoạt vui chơi giải trí và thực hiện chức năng quản lý, nhắc nhở giáo dục các em những vấn đề cần thiết trong những ngày hè. Hơn nữa, ở cấp xã, thôn, khu phố, các thiết chế văn hóa hầu như không có gì, sân bóng đá thì lồi lõm, bùn lầy nước đọng, không có cầu môn, sân bóng chuyền thì hiếm hoi, bóng bàn, cầu lông càng không có, nhưng ngược lại các dịch vụ bi da, trò chơi điện tử, karaoke được nhân dân kinh doanh nhiều và có sức thu hút các em. Ở cấp huyện mặc dù một số nơi quan tâm đầu tư xây dựng trung tâm văn hóa-thể thao to rộng khang trang, có cơ sở vật chất chuyên biệt như: Nhà văn hóa, sân thể thao đa năng, nhà thi đấu thể thao, khu vui chơi trẻ em, nhưng hoạt động phục vụ nhu cầu văn hóa thể thao, học tập vui chơi giải trí cho đối tượng thiếu nhi còn nhiều hạn chế. Đây là một thiệt thòi rất lớn mà các ngành các cấp, nhất là Đoàn thanh niên, trung tâm văn hóa thể thao địa phương cần hết sức quan tâm.
(Theo Bình Thuận) |