Du lịch Đa Mi - tiềm năng và lợi thế
05.04.2011 15:13
Nếu không có chuyến đi thực tế sáng tác do Chi hội VHNT Tánh Linh tổ chức, có lẽ phải còn lâu lắm tôi mới biết Đa Mi.
Nằm trong dự án nâng cấp và mở rộng quốc lộ 55, đoạn từ ngã ba Đồng Kho lên Đa Mi đã hoàn thành, với con đường đen láng phẳng phiu và mềm mại như một dải lụa vắt ngang triền núi, vạch ra lối đi của xã hội hiện đại xuyên qua đại ngàn thâm nghiêm. Hai bên đường, những cánh rừng nghìn tuổi với nhiều tầng cây ken dày và xanh ngắt. Hầu như toàn bộ quãng đường hơn 20km từ La Ngâu lên Đa Mi đều là đường đèo dốc quanh co, vắt từ ngọn núi này sang ngọn núi khác. Cảnh rừng núi trùng điệp trải ngút tầm mắt trông đẹp và hùng vĩ vô cùng.
Nguyễn Tánh Linh, một người mà nghe tên đã biết nguồn cội, lên đây hơn 10 năm, và hiện là thôn trưởng thôn Đa Mi, xã La Ngâu, tình nguyện làm người hướng dẫn đoàn trong suốt chuyến đi.
Để anh em có tư liệu phục vụ sáng tác, đoàn đã dành nguyên một buổi chiều để đi thăm khu dân cư và hai nhà máy thủy điện Hàm Thuận – Đa Mi. Bằng cái giọng khàn đục lúc nào cũng mở hết công suất, Linh giới thiệu cho đoàn cặn kẽ từ quá trình hình thành cho đến tình hình cuộc sống của dân cư trong vùng. Rồi cộng với sự nhiệt tình và chu đáo của các kỹ sư nhà máy thủy điện Hàm Thuận – Đa mi, bức tranh tổng thể của cả một vùng đất hiện dần lên từng gam màu, từng chi tiết hết sức sống động. Khi công trình thủy điện khởi công, nhiều người đã kéo lên đây mở hàng quán, buôn bán dựa vào lực lượng nhân công đông đảo từ khắp nơi đổ về. Rồi khi công trình hoàn thành, cả hai công trình to lớn chỉ còn vài chục cán bộ kỹ sư ở lại vận hành, và hầu hết số người ít ỏi ấy cũng định cư ngoài thị xã Bảo Lộc, chỉ đến ca mới vào, thì một số không ít những người từng “ăn theo” công trình ấy như bị rớt lại để hình thành một khu dân cư giữa vùng núi non heo hút. Hơn 10 năm rồi, những con người ấy vẫn kiên trì bám đất, tìm mọi cách để sinh tồn và phát triển. Đến hôm nay, có thể nói Đa Mi dù vẫn còn thưa vắng lắm nhưng không buồn. Dù cơ sở vật chất còn thiếu thốn khó khăn nhưng tương lai đã dần tươi sáng hơn. Chúng tôi ghé vào khu chợ của thôn Đa Mi, hàng quán không nhiều nhưng hàng hóa thì vô cùng phong phú. Dù là vùng cao heo hút, nhưng với bản chất hiền hòa chất phác của người bán, giá cả cũng không hề đắt đỏ.
Đa Mi có những con đường quanh co uốn khúc, trông phảng phất như một Đà Lạt thu nhỏ, có điều nhà cửa thì vẫn còn đơn sơ lắm. Bốn bề là rừng núi, ở giữa lại có hồ nước quanh năm tĩnh lặng, Đa Mi nhờ vậy cũng được hưởng một bầu không khí quanh năm mát dịu.
Khi chúng tôi dựng xong túp lều trại trên khu sân bay Đa Mi thì mặt trời cũng vừa xuống núi. Sân bay trực thăng này nguyên là một ngọn đồi được san ủi bằng phẳng, có lẽ rộng hơn sân bóng đá một chút. Từ trên sân bay nhìn xuống, con đập thẳng tắp, những lồng nuôi cá tầm trải rộng, khu bán đảo rợp mát bóng cây, bờ hồ quanh co theo dáng núi, lại thêm con xuồng nhỏ rẽ nước êm êm, trông đẹp như một bức tranh thủy mặc. Bóng tối từ trong các cánh rừng chậm rãi bò ra loang thẫm mặt hồ. Chút ánh sáng hồng hào trên đỉnh núi phía Tây nhạt dần rồi tắt hẳn. Những ngọn đèn đường trên con đập được thắp lên càng làm cho hồ Đa Mi thêm lung linh huyền ảo. Gió mơn man nhè nhẹ, đủ mát mà không làm tắt đống lửa vừa mới nhóm lên. Trên bờ con mương gom nước chạy quanh sân bay, nhiều đôi nam thanh nữ tú cầm tay nhau dạo mát. Đêm Đa Mi thật lãng mạn và yên bình!
Đoàn văn nghệ sĩ Tánh Linh – Đức Linh lên Đa Mi hạ trại là để tìm cảm xúc sáng tác, và đó quả là sự lựa chọn tuyệt vời. Đa Mi xinh đẹp, tĩnh lặng và mát mẻ; người Đa Mi lại hồn hậu và hiếu khách, khiến vòng – tròn – người hết quây quần quanh bếp lửa lại mang câu chuyện vào trại mà không biết rằng ngoài kia một ngày mới đã lên.
(Theo baobinhthuan) |