user login dang ky moi
Kỳ 4: Cọp dữ gục ngã
20.06.2011 07:20

Xem hình
Xác con hổ do ông Hộ cung cấp.
Khoảng hơn 8 giờ tối thì ông Hộ ra khỏi rừng. Trên đường về, ông vẫn quét đèn qua lại với hy vọng sẽ tìm thấy hổ. Anh Thảo đang ngồi trong nhà nhìn ra, thấy ánh đèn, vội lên tiếng chào hỏi rồi mời ông Hộ vào nhà uống nước.

Mấy hôm trước, hổ về bắt trâu bò ngay sau nhà, nên những ánh đèn của người đi săn luôn làm anh cảm thấy vững tâm. Trong nhà còn có thêm ông Khải. Chiều nay, anh Thảo đi xay gạo về thì gặp ông Khải. Người có súng không xe gặp người có xe không súng, tay bắt mặt mừng chở nhau về. Sau khi uống chén trà, mặc dù anh Thảo khẩn khoản mời khách ở lại, giết con gà làm vài chén rượu cho vui, nhưng ông Hộ vẫn quyết định về ăn miếng cơm rồi còn đi tìm hổ.

Ông Khải không có đèn, mà trời thì tối nên lật đật xách mấy trái bắp rồi cắp súng về chung với ông Hộ. Đi chung với nhau, nhưng cả hai không dám trò chuyện. Ánh đèn trên đầu ông Hộ vẫn chậm rãi quét hai bên đường, và mũi súng vẫn lăm lăm rê theo tìm kiếm mục tiêu. Bỗng ông đứng sững lại, quát lớn: “Anh Khải, cọp kìa!”

Ngay trước nhà ông Kim, con hổ đang ngồi nheo mắt nhìn ánh đèn với vẻ thích thú lạ lẫm. Tiếng quát của ông Hộ hoàn toàn không phải theo phản xạ, mà là ông đang đánh động để con hổ đổi tư thế. Trong nghề đi săn, săn hổ là khó nhất, không chỉ bởi hổ là mãnh thú, luôn sẵn sàng tấn công lại người, mà còn vì hổ là “loài thú một đốm”. Khi bị pha đèn, hổ thường chỉ mở một mắt, lại đổi mắt liên tục nên rất khó nhắm chính xác. Ông Hộ quát lớn, và chờ cho con vật vươn mình nhổm dậy, khẩu carbin trên tay ông lập tức khai hỏa. Đạn vừa ra khỏi nòng, ông Hộ lập tức tắt đèn rồi kéo ông Khải nhảy tránh sang một bên, đề phòng hổ phản công. Tuy nhiên, con hổ chỉ vừa rướn lên đã lập tức khuỵu xuống, cất tiếng gầm yếu ớt. Viên đạn đã đi xuyên từ bả vai xuống lồng ngực con mãnh thú. Ông Hộ có thói quen không bao giờ bắn quá một viên đạn vào một con thú. Vả lại, thấy hổ không thể gượng dậy, nên ông bình tĩnh nhìn quanh tìm bổi, định thui râu để tránh chuyện bùa ngãi về sau. Thấy con hổ chưa chết hẳn, ông Khải vội chĩa khẩu CKC vào đầu bắn luôn hai phát. Ông Ngọc ở nhà đối diện, nghe tiếng nổ vội xách súng chạy sang cũng bồi thêm một phát nữa. Với một con ác thú, sự thận trọng chẳng bao giờ thừa.

Lúc đó là 20g15 phút ngày 3/8/1984, nhằm đêm thất tịch năm Giáp Tý.

Những tiếng súng khô khốc, giòn giã trong đêm làm cả làng thức giấc. Cái tin con hổ đã bị bắn chết nhanh chóng lan ra, dựng hết cả làng dậy, vội vàng mở cửa kéo đến chật cứng cả mảnh sân nhà ông Kim. Nghe bên ngoài thông báo rằng hổ đã chết, ông Kim vội vàng mở cửa mà tay chân vẫn còn run bần bật. Cả nhà kéo hết ra, vui mừng như thể vừa trút được án oan mà bước ra khỏi xà lim tử tội. Với họ, những người bắn hổ không chỉ là ân nhân, mà còn là hiện thân của Bồ tát, của Đức Chúa trời, của thánh Ala, đã nghe tiếng van cầu mà hạ phàm cứu giúp người vô tội. Sau khi biết rõ ngọn nguồn, ông Kim liền giữ rịt ông Hộ lại, hối con bắt heo làm thịt để khao thưởng vị ân nhân của gia đình, của làng xã. Ông Hộ năm bảy lần thoái thác, nhưng cuối cùng đành phải để ông Kim làm thịt một con gà, nấu nồi cháo liên hoan mừng đại hỷ.

Trước sự níu giữ quá nhiệt tình của chủ nhà, ông Hộ bèn bảo ông Khải mượn xe kéo con hổ về nhà ông Khải cho mọi người đến xem. Suốt đêm hôm đó, mảnh sân nhà ông Khải đèn đuốc sáng choang. Tin vui chẳng ngại đêm hôm khuya khoắt, cứ lan nhanh và lan xa, chẳng mấy chốc mà khắp nơi đều biết. Người ta nô nức kéo nhau đi xem hổ. Sự sợ hãi bị dồn nén lâu ngày như vỡ òa trên gương mặt mỗi người. Câu chuyện diệt hổ được kể đi kể lại không ngớt. Người ta hào hứng kể, thậm chí nhẫn nại ngồi nghe lại câu chuyện mà mình vừa kể với người khác, thỉnh thoảng lại có sự thêm thắt cho ly kỳ, hấp dẫn.

Con hổ bị ông Hộ bắn hạ năm đó là một con hổ cái dài đến 2,4 mét, nặng 240kg. Cũng cần nói thêm rằng, con hổ được xem là lớn nhất Việt Nam bị bắn hạ năm 1984 gần biên giới Việt - Lào cũng chỉ nhỉnh hơn con hổ này một chút, với chiều dài 2,8m và nặng 250kg. Sau khi trưng bày cho mọi người chiêm ngưỡng, con hổ được huyện “cho” ông Hộ toàn quyền sử dụng. Ông kêu người xẻ thịt, thì chỉ riêng thịt đã cân được 110kg.

Sau khi hổ bị xẻ thịt, người ta lại kéo đi xem… người bắn hổ. Suốt một tháng liền, ông Hộ “bị” săn đón, mời mọc đến nổi không một ngày nào tỉnh. Mọi người xem ông như một vị anh hùng cứu nhân độ thế. Chính ông đã giải tỏa được cho mọi người nỗi lo lắng thường trực, đã đem lại sự bình yên cho xóm làng.

Con hổ đã bị bắn hạ rồi, nhưng suốt nhiều tháng sau đó, nhiều nhà dân khu vực Đức Bình, Đức Thuận vẫn còn sống trong nơm nớp lo sợ hổ đực về trả thù. Suốt một dãy nhà liền kề với nhà ông Lê Minh Châu không một ai dám ở. Riêng nhà ông Châu, vào Đức Bình chỉ mấy năm mà vợ chồng ông đã bị mất đến 3 người con. Hai người con trước chết vì không quen với lam sơn chướng khí. Riêng cái chết thảm khốc của bé Nga thì luôn là sự ám ảnh, là nỗi đau tột cùng mà cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay ông bà vẫn không sao quên được. Hoàn cảnh thương tâm của gia đình ông Châu khiến ai nghe cũng phải quặn lòng thương xót. Huyện không trao thưởng, nhưng nhân dân Đức Bình thì vẫn rủ nhau góp tiền lại để thưởng cho ông Hộ. Ông Hộ chỉ nhận 300 nghìn để giúp cho gia đình ông Châu, còn bản thân ông không nhận lấy một đồng nào cả. Số tiền bán hổ được 100 nghìn đồng, ông cũng chia cho ông Khải gần một nửa. Đối với ông, như thế đã là quá đủ. Ông cảm thấy vui vì đã đem lại bình yên cho thôn xóm, chứ bản thân ông, ông chẳng bao giờ nghĩ công lao mình là lớn. Kể tôi nghe chuyện bắn hổ xong, ông còn dặn đi dặn lại, cậu muốn viết về chuyện bắn hổ thì viết, nhưng đừng có viết về tôi nhiều quá, không hay ho gì đâu.

Ấy là vì cái đức khiêm cung mà ông Hộ bảo vậy, chứ khi tôi lên Đức Bình, nhiều người vẫn còn nhắc đến ông với lòng biết ơn vô hạn. Dẫu biết rằng, nếu không có ông Hộ, thì với sự táo tợn và hung dữ, nhất định rồi con hổ cũng sẽ bị tiêu diệt bởi một người nào đó. Dù sao, bên cạnh ông vẫn còn những người luôn sẵn sàng xả thân vì cộng đồng. Đó là những chiến sĩ du kích, bộ đội, công an và một số người dân trong vùng, vẫn ngày đêm canh gác để giữ yên cho xóm làng.

Gia đình ông Châu sau đó bỏ nhà dắt nhau về lại quê, vì không vượt qua được nỗi ám ảnh về một ký ức hãi hùng sầu thảm. Chỉ lấy mỗi một nỗi ám ảnh này ra mà suy xét cũng đủ thấy việc ghi nhận công lao của ông Hộ là điều cần thiết và xứng đáng.



Lương Văn Lễ (Theo baobinhthuan)



Gửi qua YM

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email




Tin liên quan: Ký sự đường rừng nhiều kỳ
Kỳ 3: Anh hùng ra tay
Kỳ 2: Thợ săn hổ
Ký sự đường rừng nhiều kỳ: Chuyện kể ở Dốc Dài


Những bản tin khác:



 Lịch vạn sự 
Tháng
Năm 

Danh ngôn:
Nhân dân miền Nam là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam.
Bác Hồ
 Đăng nhập gởi bài viết 
Bí danh
Mật khẩu
Mã kiểm traMã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra
Ghi nhớ
 Kiến thức nhà nông 
 Danh ngôn 
Kể cũng lạ cho đàn ông, họ rất rộng lượng với người đàn bà làm họ tiêu tan tài sản, nhưng lại rất khó tính đối với những đàn bà mang tiền bạc đến cho họ.
Maurice Donnay
 Bài viết nổi bật